5. Lần nhịn thứ năm
Người ta nói, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu.
Lại có người nói, vĩnh viễn không thể dựa dẫm vào ai ngoài chính mình.
Ý Vi muốn nuôi con. Muốn nuôi con thì phải có việc làm. Muốn có việc thì phải làm sao đây? Em cảm thấy cuộc đời em như một nhà tù khổng lồ, đang cắn nuốt linh hồn em từng ngày một.
Nghĩ tới nghĩ lui, Ý Vi vẫn tìm về gia đình mình. Cuối cùng, em vẫn chọn cầu cứu gia đình thêm một lần nữa.
Em gửi cho bố mẹ những bức hình về các bữa cơm ở cữ năm nào Ngày đó, em chụp vì thuần tuý vui vẻ, tính sẽ đăng cái gì đó về hạnh phúc gia đình lên mạng. Em gửi ghi âm những lời “ngọt ngào” của mẹ chồng, những lời “thẳng thắn” lúc tức giận của Ý Phong. Hồi gầy trơ xương nhất, em sợ bố mẹ lo nên còn giấu giếm, lúc gọi điện cũng không dám gọi video. Giờ em gửi cả những bức hình xấu xí nhất đó - minh chứng cho một thời em chỉ nghĩ tới một miếng cơm bỏ vào miệng. Trần sì một miếng cơm bỏ vào miệng theo cái nghĩa đen trơ tuộc nhất.
Ý Phong sau khi biết Ý Vi nhắn tin kể chuyện bản thân bị này bị kia với gia đình nhà ngoại thì tức giận lắm. Chờ Ý Vi vừa cho con đi dạo về, anh ta đã đứng chặn ở cửa, tính nhào vào giằng co, trông sát khí đằng đằng.
Lông mày anh ta chau lại, thân hình to cao toả ra một loại sát khí mơ hồ. Ánh mắt anh ta tròng đen thu hẹp lại, .. bình thường, nếu gặp dáng hình này, Ý Vi sẽ nhịn nay. Em vốn thuộc lòng cái bài: Thôi đi, tránh voi chẳng xấu mặt nào.
Nhưng nay, Ý Vi đã đứng ngoài hiên nhà và nói: “Tôi bước chân vào căn nhà này chỉ để lấy đồ rồi rời đi. Chúng ta ly hôn đi thôi. Nếu anh đánh tôi, ở ngay đây có camera, tôi liền ra công an báo cáo, lúc đó anh đừng trách.”
Em nói bừa đấy, em thấy thằng to con nhào lên thì em sợ, em chỉ nghĩ thôi chạy đi không nó đánh. Chứ lúc đó em chưa có kế hoạch nào ra hồn. Tay còn đang nhong nhong một đứa trẻ bé xíu.
Ý Phong trọng sĩ diện, nhưng vẫn dứ nắm đấm về phía Ý Vi nói: “Ăn bám nhà tao mà còn nghĩ có đồ để dọn. Con tao nuôi, mày cút.” Tay anh ta giật lấy con, đứa bé khóc oà lên, xé rách bầu không khí.
Ý Vi nhìn người đã yêu mình từ ngày vào đại học, đến khi ra trường, kết hôn, sinh con, trong đầu lướt qua bao nhiêu chuyện. Bao nhiêu lần có dự cảm chẳng lành, bao nhiêu cái tặc lưỡi: chắc chỉ là vô tâm thôi, chắc chỉ là không khéo ăn khéo nói thôi, chắc chỉ là …
Ý Vi nghĩ tới bao nhiêu tính từ anh ta và mẹ anh ta dùng cho mình: ngu dốt, gien thấp kém, cứng đầu cứng cổ, sướng như tiên chẳng phải làm gì, ăn bám, …
Hít một hơi sâu, em nói một hơi: “Vậy thôi không cần nữa. Nhờ anh gửi lời chào tới ông bà, cha mẹ giùm không lại nói tôi thế này thế kia. Tôi về nhà mẹ đẻ tôi đây, chào anh”
“Mẹ tôi yêu thương cô như thế mà cô bêu xấu cả gia đình tôi, loại bất hiếu mất dạy” - Ý Phong không gào lên như nam chính ngôn tình, sợ hàng xóm nghe thấy nên anh ta vừa gằn vừa có phần đè giọng xuống. Cái vỏ bọc con rể ngoan xịn đỉnh cao đã bị bóc trần, dường như sợi xích của con thú điên trong đầu anh ta cũng đứt phựt.
Ý Vi hít một hơi nữa, em tự nhiên thấy có nói thêm gì cũng phí lời với thằng đần này. Em nghĩ, tay thì cầm điện thoại, tiền thì chẳng có, giấy tờ thôi đi báo mất.
Tự nhiên, tới lúc nghĩ thông thì mọi việc đi qua rất nhanh, em không ngoảnh đầu lại.
Buồn cười nhất là em tự thấy khi đó em gồng một vai diễn xịn đét. Thâm tâm lại như một đứa trẻ, phải đi bộ một đoạn khuất mắt nó, rồi mới len lén gọi xe. Em hơi thấp thỏm, không biết gọi xe mà để trả tiền khi đến nơi người ta có nhận không? Thực ra, em thấp thỏm hơn nữa là, từ lúc em nhắn tin, bố mẹ em chưa trả lời tin nhắn, chỉ thấy hiện đã đọc mà thôi.
Em nấn ná mãi, nhưng vẫn quyết về nhà. Về nhà.
Vậy mà đến nơi rồi, em bối rối không dám nói gì, cứ loay hoay, lúng túng. Mẹ em gầm lên, giọng bà chua hơn hẳn lúc em còn thân son mình rồi: “Vào nhà đi chứ đứng đó làm gì nữa?”
Kỳ lạ là, sau câu gầm lên đó, gia đình em lại sinh hoạt như bình thường, như khi cách đây mấy năm em chưa lên xe hoa về nhà chồng. Bố mẹ em cũng không ai thực sự nói thêm gì quá khích, càng không mắng mỏ hay khuyên em chữ nhẫn chữ nhịn gì nữa. Chỉ có mẹ em là hay ca thán, hay ép em ăn uống, hay bảo em sau này lấy thằng khác, mà không lấy thì ở với mẹ cả đời mẹ nuôi.
Bà nội nghe chuyện, bà định thuê giang hồ đến đánh thằng Ý Phong một trận. Cả nhà phải họp gia đình can mãi, sợ bà có ít vàng riêng, bà lấy ra thuê người ta làm thật. Giờ xã hội pháp trị, phải tính thuê luật sư cho con bé Vi li dị đã.
Sau này mẹ mới kể: Bố em, người vốn nghiêm khắc với tư duy cũ, người luôn nói em phải biết nghĩ cho đại cục, phải biết nhẫn nhịn, người nói em làm mẹ rồi phải trưởng thành hơn, người cản bà nội thuê “yang lake”, … đã hẹn Ý Phong ra quán cafe nhỏ ven hồ gần nhà. Ở đó, bố em nhẹ nhàng nói: “Các con chia tay sao cho văn minh, con đừng làm khó em, vì bố cũng sẵn sàng liều chết vì con gái bố.”
Mẹ e cười khà khà, vỗ đùi đen đét vì tâm đắc.
Bà bảo, cuộc đời bà chưa thấy ai che.t vì mình, nhưng chồng mình là hi sinh vì con gái ngay.
Có đêm, mẹ nhón chân vào phòng em. Bà thì thầm xin lỗi em, mẹ bảo: “Mẹ tưởng rằng …”
Em biết mẹ buồn vì ngay lần đầu tiên khi em nói ra, mẹ đã không chọn tin em, mẹ đã không hoàn toàn đứng về phía em.
Nhưng em cũng biết, là em luôn mụ mị trong tình yêu này, luôn nhân danh tình yêu mà chỉ nhìn thấy ưu điểm, là kết hôn vội vã, là sinh con vội vã, là nhẫn nhịn mà không lên tiếng, là không theo đuổi việc nói rõ với bố mẹ đến cùng, là chấp nhận một thứ tình yêu sớm đã méo mó đến bẹo hình bẹo dạng, chỉ còn lại sự thao túng khiến cho mình kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Số bằng chứng trong điện thoại em nhiều đến mức, em trêu tôi rằng khéo em mua điện thoại mới thôi, cái cũ giữ nguyên đó vì đầy bộ nhớ rồi. Ảnh, video, ghi âm, … bằng chứng của một giai đoạn mà nếu không thực sự trải qua, người ta lại nghĩ đây chỉ là chuyện bịa. Mỗi lần mở điện thoại, em sợ không dám ấn vào mục album ảnh. Sợ đối diện lại một quãng đời tăm tối không lối thoát, lọt thỏm đầy cô độc trong vỏ bọc của những lời ngọt ngào.
Em bảo tôi nếu muốn kể ra, thì cứ kể, đừng tag em, em sợ bị người đời chê cười là ngu ngốc.
Em bảo muốn đặt tên nam chính là Ý Phong: Tức Ý ANH PHONG LÀ NHẤT Ạ
Tôi bảo: Thế đặt tên em là Ý Vi đi, chúc Vi cả đời Như Ý.
> Kết thúc <