4. Lần nhịn thứ tư
Ý Phong gọi Ý Vi là: Kẻ ngu ngốc.
Thời điểm này, Ý Vi gần như đã hoàn toàn tê liệt.
Ông bà chồng thì không quan tâm lắm, ông bà chỉ mong em đẻ thêm cháu nữa. Câu cửa miệng mỗi bữa ăn đều là: Đẻ đi không sau muốn cũng không được. Đẻ đi, đẻ đi.
Bố chồng thì trên mây trên gió, mọi việc giao cả vào tay mẹ chồng.
Mẹ chồng giờ được cháu yêu quý, quấn chân, bà hay móc mỉa thế này: “Cháu bà thừa hưởng gien của bố nó, nên thông minh, biết nói sớm. May không giống mẹ nó.”
Ai hỏi thăm về cháu thì bà quý lắm, nói chuyện sâu xa hơn bà hay nói: “Sau phải cho học khối A, học kỹ thuật, làm ra tiền, đừng học mấy ngành nghề lìu tìu, vớ vẩn rồi cũng chẳng đâu với đâu.”
Ai khen cháu giỏi bú bình, ai khen cháu tự chơi ngoan, bà bảo: “Là tôi chăm từ tấm bé, là tôi rèn giũa đấy. Bọn trẻ bây giờ vô tâm, đồ ăn vặt nốc vào mồm suốt, chồng thì chiều vợ, vợ thì yếu xìu ra cũng cố ăn lạnh vào, giờ cứ gầy xác xơ cả đi, tôi chăm mãi không thấy lại người mà phụ đỡ tôi.”
Nếu là một người họ hàng xấu tính, ắt câu trả lời sẽ là: “Hay nó giả vờ ốm để trốn việc, cứ lúc nào cần là mất hút con mẹ hàng lươn ấy, cúng giỗ nấu nướng chẳng thấy ló mặt ra bao giờ, toàn lúc ăn mới vác đít ngồi xuống thôi.”
Ý Vi nhịn, em nghĩ, chắc đợt tới em đi tìm việc, kiếm một công việc, ra ngoài làm lụng, tránh đi phức tạp mẹ chồng nàng dâu.
Nhưng Ý Phong - với đầu óc mà anh ta luôn tự tin rằng có tư duy logic của “dân kỹ thuật” hay nói: Em bây giờ ra ngoài ai nhận? Em sẽ viết gì trong CV? Bà mẹ bỉm sữa thất nghiệp từ ngày ra trường à?
Lúc vui vẻ anh ta sẽ nói: “Em thương anh, thương con, đừng làm anh lo lắng. Anh sẽ lo cho em.”
Lúc bực dọc anh ta sẽ nói: “Cái này không biết, cái kia cũng không biết, đến chịu em.”
Lúc bị mẹ chồng mách lẻo, anh ta khẳng định: “Để con hỏi vợ con.”
Anh ta không hỏi ngược lại mẹ chồng câu nào, tuyệt đối tin tưởng thông tin từ bà, bất kể trong câu chuyện đó, Ý Vi bị ngầm bôi trát ra sao.
Không biết Ý Phong có nhận ra không, hiện tại, anh ta mặc nhiên cho rằng là em sai, em dốt. Cái chữ “hỏi” đó chỉ là một thứ lớp nguỵ trang ra vẻ công bằng giữa hai người phụ nữ trong đời anh ta mà thôi.
Anh ta khi này còn không buồn lén lút mua cho em chút đồ ăn, hay tặng quà riêng cho em nữa. Giờ, tình nhạt thì kiên nhẫn cũng nhạt, anh ta ném cho em một triệu cả tháng. Còn nói rất nhiều lần rằng: Em chỉ ở nhà, không đi chợ, không nấu cơm, chẳng có cơ quan, thì chẳng cần gì mấy. Cho thế là nhiều. Sống phải biết tiết kiệm vào.
Anh ta quên mất, con số một triệu bạc ấy ít ỏi chẳng đáng là bao, cũng chẳng là bao nhiêu phần thu nhập của anh ta để anh ta kể lể mãi.
Anh ta cũng khinh bỉ nếu thấy em ăn một miếng kem, nói rằng: Nhắc suốt mà chẳng nghe, em ngu mà còn cứng đầu cứng cổ. Người ngợm xác xơ ra, mất cả hứng.