2. Lần thứ hai
Mẹ chồng của Ý Vi bỏ đói em đến ngất xỉu.
Đúng vậy, Ý Vi đã lấy Ý Phong, cũng đã mang bầu. Em lén kể với tôi rằng chồng em không dùng biện pháp. Em lại sống chung cùng nhà chồng, mẹ chồng đi chợ, chăm sóc hai em hết mực, lại thêm dịch dã, …
Đủ lí do, mà mọi lí do đều phù hợp vào lúc đó.
Đủ mọi thắc mắc từ phía người nghe, nhưng lúc đó tôi cũng không biết hoá ra em tôi đến một trăm nghìn cũng không có, ăn - mặc - ở đều bị phụ thuộc.
Mãi sau này, tôi mới được em kể lại sự tình. Em chỉ có thể nói rõ ràng, khi mà em đã vượt qua được một phần nào đó cơn sang chấn tâm lý.
Câu chuyện là sau khi lấy nhau về, hai vợ chồng sống cùng bố mẹ chồng và ông bà. Nhà cao, cửa rộng, hoành tráng, ba đời cùng chung sống.
Mẹ chồng rất đon đả, luôn tươi tỉnh cười nói, cũng rất tháo vát. Bà đi chợ, tích trữ đồ ăn, kể cả nấu nướng đều khéo léo. Ăn xong, bà nhắc ngay: Phong đi rửa bát đi con. Ý Vi cười toe toét, cũng chủ yếu chỉ cần vâng dạ, dọn dẹp qua loa mâm đũa, và đứng loay hoay chút với Ý Phong là xong nhiệm vụ!
Ý Vi không có việc cũng chưa đi học lên, trong người có ít tiền dằn túi của bản thân, cũng chỉ dùng để mua đồ linh tinh.
Ý Phong thì bảo, lương sẽ để gửi bố mẹ một phần coi như tiền sinh hoạt, tiền ăn uống của hai đứa, ngoài ra, nếu cần mua đồ đạc như thế nào cứ mua, Ý Phong chi trả.
Ý Vi không nhận ra em dần không còn được nhận tiền mặt từ Ý Phong nữa. Cũng không để ý lắm lượng tiền của mình ít dần. Nên bố mẹ em thấy con mình vui vẻ, vô tư, thi thoảng gọi điện về nhà thấy phơi phới càng không nghĩ nhiều.
Ý Vi thậm chí dần chấp nhận cả việc chồng không dùng biện pháp.
Em nói, lúc đó em không nghĩ ngợi gì nhiều, em có nhắc, mà lúc thì không tiện mua, lúc thì phải nhanh chóng nhẹ nhàng, tránh đánh động mọi người, lúc thì … nói chung rất nhiều lúc. Nên cuối cùng: em dính bầu.
Nói thế nào nhỉ, lúc đó, em đã quên dự định học lên cao, quên mất mình cũng nên tìm việc, đi làm, quên cái “cảm giác gốc”: cảm giác em chưa đủ sẵn sàng để có con. Em không giỏi lắm việc nấu nướng, quán xuyến nhà cửa, … và vì thế, em thậm chí cũng chấp nhận việc em đâu dùng tiền làm gì đâu.
Nhưng nếu chỉ vậy, thì chưa đủ đáng sợ cho lần nhịn thứ hai này, vì dần dà, em trở thành người phụ thuộc. Em xin tiền Ý Phong, Ý Phong chỉ đưa đúng số tiền em cần thôi.
Viết đến đây tôi hơi cảm giác lợn cợn cổ họng. Có ai đã từng phải ngửa tay xin hai mươi bốn nghìn đồng mua một que kem? Và được cho đúng hai mươi bốn nghìn đồng, không dư một nghìn. Và rồi kẻ bị thao túng còn thấy vui vẻ, vì vẫn được cho tiền ăn kem???
Xin nhắc lại, nếu các nội dung phía sau làm bạn khó chịu, hãy thực sự coi đây là một câu chuyện bịa cho nhẹ lòng.
Mua một que kem cũng phải xin tiền.
Được bắn đúng số tiền đó.
Mua xong, ăn xong, đến hàng vài tuần, cả tháng, vài tháng, cứ khi mệt mỏi, cứ khi cảm mạo, cứ khi chóng mặt, … mẹ chồng đều xoa xoa tay Ý Vi, âu yếm nói: “Thấy chưa con, vợ con không khoẻ, đừng cho ăn nhiều quà vặt quá. Phụ nữ ăn lạnh nhiều không tốt đâu, ảnh hưởng tử cung ảnh hưởng sữa ảnh hưởng con cái.”
Và Ý Phong nghiêm túc nói: “Mẹ nói đúng”.
Dần dà, đến hai mươi bốn nghìn này, Ý Vi cũng không thể xin nổi nữa.
Phải xin vài lần, thèm thuồng vài lần, Ý Phong mới lén mua về cho một que kem, mang giấu vào phòng ngủ, ban ơn cho. Và còn nói: “ăn xong đưa anh, anh ra ngoài vứt vỏ cho, tránh mẹ biết.”
“Mẹ biết thì mẹ mắng à?”��
“Không, mẹ lo cho em, cho cháu bà. Mẹ bắt anh làm nhiều việc nhà, cũng nấu cơm cho vợ chồng mình hai ba bữa một ngày. Mẹ thấy e thi thoảng ốm vặt nên mới lo cho em. Giờ để mẹ thấy thì không hay.”
Ý Vi nghe thấy hợp lí, lại cảm thấy Ý Phong đã vất vả chạy đi chạy lại hết mua cho mình ăn rồi còn đứng chờ để đi vứt vỏ rác, nên nhịn.
Em không nhận ra, em đã quen với việc không phản kháng.
Em không nhận ra, có bao nhiêu bất thường khi mình phải ngửa tay xin chồng từng đồng từng hào, mà khi chồng cho, còn là cho “vật phẩm”, dặn em ăn nhanh, ăn xong thủ tiêu, hệt như việc em ăn một miếng kem là việc làm lén lút, mang tội mang nợ, đầy sự sai trái.
Em không nhận ra, em trong mắt cả họ nhà chồng là sướng như tiên, không nấu nướng, ít dọn dẹp nhà, chỉ việc ăn - ngủ - đẻ, mà cháu ông bà cũng chăm nhiệt tình. Không ai cảm thấy gì hơn về em, sự tồn tại của em xuống rất thấp, nhường chỗ cho bé con và chồng và … mẹ chồng toả sáng.
Em không nhận ra, con em hay quấy đêm, mà mẹ chồng thì bà chỉ chăm ban ngày.
Ý Vi thức đêm lại ngủ ngày, đồng hồ sinh học rối loạn, lại thêm con vẫn đang bú mẹ, giấc ngủ của em không liền mạch, thì em dễ ốm, dễ cảm mạo, dễ mệt mỏi là chuyện rất bình thường, sao mọi người lại nâng tầm quan điểm lên thành em ăn vặt, em coi thường sức khoẻ của mình, em không tự chăm thân được, em không giỏi đâu, em phải phụ thuộc vào chồng, và mẹ chồng đi!
Ý Vi không nhận ra hết các đều này, nên em chọn nhịn trước những câu nói quan tâm đầy ẩn ý của mẹ chồng.
Em nhịn theo hai cách.
Một là: nhịn nhục những lời nói.
Hai là: em bị cắt dần khẩu phần ăn.
Bà mẹ chồng đon đả nấu ăn ngon là thật, nhưng lúc ở cữ, cơm cữ bê tận phòng, bà ấy cắt xén dần đồ ăn.
Không một ai hay biết, bà ấy cứ cắt xén dần đồ ăn. Mọi người ở ngoài phòng khách chỉ biết bà hay vui vẻ nói em ăn rồi, ăn đủ rồi, ít vào phòng em thôi, tránh gió tránh máy, cho em riêng tư thoải mái.
Nghe cao cả biết bao.
Thậm chí, khi Ý Vi đói, muốn mua đồ ăn đêm, Ý Phong - như một con robot đã học qua nhiều bài học của những lần nói ẩn ý trước đây, auto trả lời - ăn vặt hại lắm, ăn vặt lại ốm đấy, mai mẹ nấu đồ đàng hoàng cho em ăn.
Ý Phong ghim sâu vào đầu rằng: mong muốn của Ý Vi là vặt vãnh, là trẻ con, là không quan tâm sức khoẻ, là những mong muốn vớ vẩn. Còn thức ăn của mẹ nấu là đàng hoàng, đỉnh cao, thượng đỉnh, kịch trần, phấp phới.
Ra ngoài phòng tìm đồ ăn tạm trong tủ lạnh, là y rằng ngày mai, bà mẹ chồng lại ra vẻ mất cái gì đó, thiếu hụt gia vị gì đó, tất bật tìm kiếm, nấu cơm muộn, tóc tai bơ phờ mệt mỏi.
Bà không nói, nhưng ánh mắt Ý Phong nhìn Ý Vi thì lại là: Em đã ăn gì, làm gì mà xáo trộn lung tung căn bếp của bà, để bà phải vất vả. Bà già rồi, còn nấu nướng tận tuỵ hầu hạ em. Em đã vụng về, giờ còn bôi thêm việc, khiến bà mệt bở hơi tai.
Em trách móc? Giận dỗi ư?
“Đến mẹ anh ngày ngày đi chợ nấu cơm dọn nhà cho em, cứ hễ anh đi làm về là thấy bà đang bế con cho em, ăn xong bà bắt anh rửa bát, bà thậm chí mang cả cơm vào phòng cho em ăn tận mồm đấy! Em lại phát điên cái gì vậy?” – Ý Phong nhìn Ý Vi, ánh mắt đều là thất vọng và trách móc.
Em tôi cứ nhịn mãi, nhịn đến khi bản thân ngất xỉu. Ngất rồi tự tỉnh, tỉnh dậy thấy phòng tối đen, mồ hôi nhễ nhại, bản năng làm mẹ khiến em giật mình nhìn sang con lại chẳng thấy con đâu.
Ánh sáng từ khe hẹp dưới chân cửa hắt hiu vào trong phòng ngủ.
Ngoài cửa phòng, một nhà ba người đang vui vẻ nô đùa cùng đứa bé. Hai người đàn ông vô tâm thì cho rằng Ý Vi đã ăn no, đang ngủ, mẹ chồng giúp em trông con. Mẹ chồng thì sớm đã “chăm” em tận tuỵ tới mức em gầy rộc, xơ xác, kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác.
Lúc Ý Phong bước vào, Ý Vi nháy mắt ra hiệu chồng đóng cửa lại đã.
Ý Phong nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn làm theo.
Rồi em oà khóc, em kể chồng nghe dạo này mẹ kỳ lắm. Mẹ cho em ăn ít quá, em đói vừa ngất đi. Ngất lại tự tỉnh dậy, may đầu không đập vào đâu. Em sợ quá, em thấy mẹ làm sao ấy.
Ý Phong nghiêm túc lắng nghe.
Cuối cùng, cũng nghiêm túc nói ra một câu: “Vy ơi, sao em hôi thế?”